Người gửi: Nguyễn Thị Thanh Hương Người nhận: 1410 của em Em yêu anh không phải vì một cơn say nắng. Rõ rồi, em chẳng bao giờ để mình rơi và...

QnS 1096 Những yêu cầu hay nhất năm 2011 part 1



Người gửi: Nguyễn Thị Thanh Hương
Người nhận: 1410 của em

Em yêu anh không phải vì một cơn say nắng. Rõ rồi, em chẳng bao giờ để mình rơi vào những cơn say nắng huống gì lội bì bõm trong chúng để liêu xiêu, để vã vấp với chính mình. Em kiêu hãnh đủ để nhìn con trai bằng ánh mắt khinh khỉnh, ngay cả đối với những trai đẹp. Chả có vẻ đẹp bên ngoài nào có thể khiến em đỏ mặt, tía tai, quên ăn mất ngủ hay nghĩ sẽ sống chết dở hơi vì cái đẹp ấy. Chính xác là em không để mình say nắng, ai biết chắc nếu đã say nắng một lần thì dù bước ra khỏi cơn say nắng ấy người ta có dám chắc sẽ không lại say một cơn nắng nào khác không? Chắc chắn một điều em biết, một khi đã say nắng rồi thì lòng sẽ không an nổi, ít nhiều cái cảm xúc cho những lần say nắng cứ sẽ bị nhàu nhĩ mãi hoặc sẽ tìm cách tái phát khi đứng trước một cơn nắng gắt lúc nào đó. Say nắng cũng là say nắng mà thôi!

Thế nhưng, thú thật, em lại say những điều khác.

Em say những hạt mưa đỏng đảnh của thành phố Sài Gòn. Không ít lần làm em luống cuống và nhặng xị vì tính vô lý của chúng. Mưa ào qua chạy không kịp rồi lại ngắt ở một quãng nào đó để việc mặc áo mưa đi tiếp trở nên khó dòm giữa dòng người, nhưng đến khi vừa thoát khỏi cái áo mưa ra thì một quãng khác mưa lại lào rào. Đúng là mưa Sài Gòn! Vừa đỏng đảnh vừa dịu dàng đến khó chịu, và rồi chúng ta lại thấy chúng dễ chấp nhận và đáng yêu lạ. Đôi lần thấy ghét lắm nhưng chẳng ít lần lại thấy thương lạ những cơn mưa như thế. Mưa là cớ để người bên người, để những ngón tay rụt rè đan lấy nhau, để những vòng tay siết chặt hơn cho hơi ấm tìm về, để những yêu thương thành hình và bền chặt hơn bao giờ hết.

Em say phố trong những lần ngược xuôi đi về. Say đến mức ngất ngưởng đâm ngớ ngẩn. Em không bao giờ nhớ con đường mình vẫn đi về rất rất nhiều lần cho mỗi khi anh đón em. Em chỉ biết chúng dài ngoằng và chẳng đẹp lung linh đèn hoa hay thẳng tắp như Lê Duẩn, Đồng Khởi mà còn khá bừa bộn người và quán xá đan xen. Chỉ là khi đi với anh, chúng hóa ra gần gũi và quen thuộc, em say con đường của chúng mình tự bao giờ không biết. Sự say này cả cho những góc phố mình từng đi qua, chúng nghiêng nghiêng như cách em ngểnh đầu mỗi lần cố vươn đến trước để trò chuyện với anh khi xe bon bon trên đường, chúng loay hoay xa lạ đón chân mình khi đến lần đầu, chúng vội vã và ồn ào rất Sài Gòn nữa.

Em say mỗi khi ban mai đến. Em thích nhìn ra cửa để biết ngoài kia nắng mang ban mai đến, những hạt sương đang tan để báo một ngày mới lại vừa ghé qua, để nhủ lòng thêm hơn một lần rằng: “Hôm nay mình sẽ sống tốt hơn hôm qua và sống trọn vẹn với cuộc sống này!”. Thật sự đó là cảm giác hạnh phúc mỗi khi nhìn thấy ánh dương buổi sớm, trân trọng hơn từng phút giây còn được sống, còn được nhìn thấy Mặt Trời trên cao. Say sưa đến ngây ngất cảm giác còn được hít thở căng ngực nhựa sống tràn đầy.

Em say nụ cười của những người dù quen dù lạ. Đâu đâu cũng vậy, chỉ cần có tiếng cười reo lên hay nhìn thấy nụ cười tươi một ai đó, lòng vẫn sẽ thấy nhẹ nhàng và chỉ muốn nhoẻn miệng cười hồi trả lại. Nụ cười tiêu đi khó khăn, tan đi nhọc nhằn và lấy lại sức sống và thậm chí, cứu vãn tình trạng khập khiểng của bất kì ai đó. Em muốn nhìn thấy mọi người gởi cho nhau những nụ cười rất thật hơn là những cái nhíu mày khó chịu hay tiếng cười cố tình bật ra khỏi môi tạo âm vang của sự lấp liếm. Đi tìm mãi những nụ cười bật ra từ tim của những người xung quanh, em thấy mình càng say hơn trong những nụ cười ấy.

Em say đêm khi những nhộn nhịp ban ngày khép lại, lùi bỏ sau những tĩnh mịch trầm mặc của bóng đen huyền hoặc, của những ánh đèn. Đêm Sài Gòn mang nhịp thở nhè nhẹ và chẳng bao giờ vắng bóng người trên các con phố. Đêm về mang theo những yêu thương, tạm gác bộn bề của công việc, chúng ta lại về với rung động của con tim mình. Đêm cũng là lúc mình soi lại một ngày vừa sống, nghiệm lại những niềm vui và hạnh phúc để quý hơn những gì mình nhận được, rút ra những gì chưa làm được và cố gắng cho ngày mai đang tới. Chính đêm là lúc chúng ta thấy cần sống chậm lại, thôi bớt những bon chen, hời hợt đối với cuộc đời này.

Thế nên, em cứ sóng soài trong những cơn say ấy, từ sớm đến chiều tối. Em sẽ lơ mơ trong những cơn say ấy nếu không có anh. Mưa chỉ là mưa như quy luật của tự nhiên, ban mai sẽ lên như cách mà nó vẫn đến sau đêm dài, những lối về cũng sẽ dẫn chúng ta đến nơi cần đến, mọi thứ đều sẽ là vô vị và  những cơn say vẫn chỉ dễ khiến người ta mất thăng bằng nếu không có người chia sẻ. Em say đời và em cần có anh cho tất cả những ban mai sắp tới, cho những cơn mưa thôi còn lạnh buốt, cho những con đường vang lên tiếng cười thay vì những vòng xe đơn điệu, cho những phút giây của đêm đến bên em cùng với hình ảnh anh len lén hiện hữu trong tim thế chỗ cho những nỗi cô đơn mê mải. Em muốn giữ anh trong tim bên những cơn say đời của em, muốn cùng anh trải qua đi trên đường phố Sài Gòn trong những ngày mưa hay ngày nắng, muốn cùng anh trong đêm lạnh hay ban mai ấm áp, muốn cùng cười cùng vui, cùng sẻ chia nhọc nhằn cuộc sống hay niềm hạnh phúc bình dị nhất. Và em muốn tin, ít ra, con tim em vẫn còn một nơi nào đó để tìm về sau những lần chồng chềnh.

Em say đời ngày qua ngày mất rồi. Và em cũng yêu anh nhiều thêm mỗi ngày mất thôi! Say đời có gì sai? Và yêu anh có đâu là tội, anh huh?


Bấm Subscribe để nhận được nhiều video khác!

QnS Club FB: https://www.facebook.com/QnSvn

Admin: https://www.facebook.com/quick.vocam

Blog: http://quickvn.net/

0 nhận xét: