Hà Nội buồn ... Em cứ ngỡ tưởng em đã có thể quên anh rồi. Em cứ tưởng mình đã có thể quen với cuộc sống này rồi... Nhưng em nhầm, chẳng hiể...

QnS 1140 Only love - Trade Mark







Hà Nội buồn ...
Em cứ ngỡ tưởng em đã có thể quên anh rồi.
Em cứ tưởng mình đã có thể quen với cuộc sống này rồi...
Nhưng em nhầm, chẳng hiểu sao lúc này đây em nhớ anh đến tê tái vậy. Ừ cứ cho là đang nhớ đi, cảm xúc thật sự của em lúc này thế nào em cũng không thể diễn tả nổi. Em đang khóc đấy ư? Thật là ngốc ngếch!

Em tự cho rằng mình thật xuất sắc trong vai diễn người vui tính. Rốt cuộc thì chẳng ai hiểu được em cả. Cô đơn, buồn, bơ vơ...
Em tự hỏi tại sao sống mũi mình cay cay lúc này? Trong tiếng nhạc vu vơ mênh mang một nỗi buồn? Trong tâm trí rối bời? Có điều gì sâu lắng đang trỗi dậy ...

Đôi lúc, em muốn nói chuyện với anh, muốn được lần nữa đi vào thế giới tâm hồn anh, muốn được chạm nhẹ nhàng lên con tim ấy, nhưng lại chẳng biết bắt đầu thế nào cả. Em sợ những câu nói nhạt nhẽo của mình sẽ mang anh dần xa đi. Em cứ chờ anh nhắn tin, câu gì thôi cũng được, rồi em sẽ lại nói chuyện vui vẻ với anh. Thật đáng thất vọng! Em giờ chẳng biết cách làm anh vui, chẳng biết cách kéo dài một cuộc nói chuyện, chẳng biết cách giữ một mối quan hệ. Trong lòng nghĩ một đằng nhưng reply tin nhắn anh một kiểu. Bâng quơ, ngắn gọn, cũng chẳng hỏi han gì. Cố tỏ ra bình thường mà chẳng bình thường tẹo nào. Em buồn lắm!

Nhưng giờ dù em có nhớ anh đến mấy cũng chẳng dám nói, em sợ anh lại bảo: "em thật đáng thương cô bé lọ lem à!" Vì vốn em chẳng cần sự thương hại. Em cũng chẳng phải kẻ ăn xin. Em thiếu gì em chấp nhận hoặc tự tìm thứ bù đắp hoặc cứ để nó trống chếnh vậy thôi. Lâu rồi cũng quen mà :)

Em giờ già rồi. Già lại khó tính nữa. Bản thân em thay đổi nhiều quá! Con người hồn nhiên vui vẻ của em đâu mất rồi? Em chẳng nhận ra mình nữa. Con tim em đóng băng, chẳng rung động, chẳng cảm nắng, chẳng hứng thú với bất kể cậu con trai nào nữa! Có lẽ, vì anh đã chiếm trọn nó mất rồi.

Em học được cách ngồi một mình nơi ấy trong ngày đầy nắng và gió mà không thấy run run đôi bờ vai. Em học được cách nuốt nước mắt vào trong mà nở nụ cười tươi rói. Em học được cách đứng dậy bước tiếp mà không cần người nâng đỡ. Em học được nhiều điều lắm! Cả ánh mắt cũng trở nên xa xăm nữa. Bình thản trước những sự việc. Vì em biết nó đến rồi sớm muộn cũng qua đi thôi.

Em chờ những yêu thương nhen nhóm vào một ngày nào đấy sẽ cháy rực lại! Em sẽ lại như một cái cây cuồn cuộn nhựa sống, rạo rực đón chào đời với muôn màu sắc. Và em sẽ lại yêu ai đó. Có thể sẽ không phải là anh. Nhưng em sẽ lại yêu! Vì anh cũng tin là như vậy, phải không anh? Chỉ là giờ tim em tạm ngủ quên thôi nhỉ? Chỉ là một giấc ngủ sâu mà thôi :)
Anh cứ cười và vui vẻ như vẻ ngoài anh đang có nhé! Cho dù thế nào anh vẫn mãi là một người rất-đỗi-quan-trọng-với-em :)
Muỗi à!

0 nhận xét: