Người gửi: Ảo Ảnh Người nhận: Khát Vọng Khoảng lặng mưa đêm... Lâu lắm rồi không được ướt mưa. Cũng đã khá lâu rồi trong ta không còn cảm gi...

[LMN] Just the way you are - Bruno Mars




Người gửi: Ảo Ảnh
Người nhận: Khát Vọng


Khoảng lặng mưa đêm...
Lâu lắm rồi không được ướt mưa. Cũng đã khá lâu rồi trong ta không còn cảm giác nước mưa ướt nhòe mắt, nhòe mặt. Cũng lâu lắm rồi không cảm nhận được vị mặn mặn của nước mưa… Có phải là vị mặn của nước mưa hay là vị mặt của nước mắt. Cũng không biết nữa. Lâu lắm rồi cảm xúc như bị chai sạn…

Nhưng hôm nay, sau tất cả những cái lâu lắm ấy ta đã lại được dầm mưa. Cơn mưa chiều vội vã, cơn mưa đêm vô tình đã khiến ta ướt nhòe. Cơn mưa đêm khiến vai ta thêm ướt. Cơn mưa đêm khiến mắt ta nhạt nhòa, cơn mưa đêm khiến ta bồi hồi bao cảm xúc. Ta nhớ. Nhớ những cơn mưa ngày xưa. Nhớ cái ngày đó, lần nào cũng gặp mưa, lần nào cũng đi mưa và lần nào cũng gắn với những cơn mưa. Những cơn mưa như là mối nhân duyên nào đó. Chợt đến rồi chợt đi, vô tình và vội vàng… khiến cho ta chưa kịp cảm nhận đã vụt tắt… Ôi những cơn mưa…

Hôm nay, sao lòng thấy buồn. Thấy trống trải. Thấy một chút lonely. Có lẽ do bản thân ta không tìm thấy được chút bình yên. Ta vẫn đi bên cạnh một ai đó. Vẫn nhận lấy những vòng tay. Vẫn đón nhận những cái ôm. Nhưng sao cái ôm đáp trả nó gượng gạo và vô tình đến thế. Ta đã hết cảm xúc thật sao? Đã già thật sao? Đã mất hết cảm giác thật rồi sao? Hỏi mà thấy nghẹn ngào, tự vấn rồi lại tự đưa ra câu trả lời như bao lần vậy… Cuộc sống sao cứ trêu đùa ta mãi thế. Hết lần này rồi đến lượt khác, hết người này rồi đến người kia… Tất cả cứ như trêu đùa ta vậy. Đôi khi ta cứ đổ lỗi cho số phận, đổ lỗi cho duyên số, đổ lỗi cho tất cả những gì thuộc về cái destiny mà tạo hóa đã ban cho… để lòng cảm thấy bình yên, để tìm được sự bình yên cho tâm hồn… và để nơi đó bản thân ta cảm thấy an toàn một chút…

Giờ ta mong muốn gì nhỉ? Một gia đình. Một người chồng. Hay là cái gì đây? Ta chẳng biết nữa. Thật là đau khổ cho bản thân một ai đó khi không biết cái bản thân mong muốn là gì. Thật là buồn làm sao.

Ngoài trời đang mưa. Mưa tầm tã. Mưa rất to. Mưa xóa tan đi mọi bụi bẩn đời thường. Mưa mang lại cái mơn man tươi mới cho sự vật. Cũng mong những cơn mưa kia xóa tan những đám mây u tối trong lòng ta. Cũng mong những cơn mưa vô tình kia hãy xóa tan đi bao mệt mỏi muộn phiền trong lòng ta và mang về cho ta tí cảm xúc. Một tí thôi cũng được ta muốn yêu… Một tí yêu thôi để ta biết rằng trái tim đầy tình cảm của ta trước đây vẫn còn sống. Một tí yêu thôi để ta nhớ rằng ta vẫn còn biết yêu. Một tí yêu thôi mưa nhé, mang đến cho ta một tí thôi. Rồi ta sẽ trở về ta của ngày xưa, với trái tim ngập tràn cảm xúc, sự nhớ thương, tình yêu. Thay vào những toan tính, cơ hội bây giờ bằng trái tim đầy tình yêu. Liệu có thể làm điều đó không?

Có lẽ ta đã đánh mất chính bản thân ta lâu lắm rồi. Sự lạc quan vui vẻ, vô tư, yêu đời và đầy nghị lực của ta dường như mất đi. Thay vào đó một trái tim đầy tổn thương, đầy toan tính và đầy ắp những hận thù, những oán trách. Như vậy khiến ta mệt mỏi lắm. Có lẽ đã đến lúc ta nên mở lòng. Mở ra cho ta một hướng đi mới. Cứ như những tháng ngày vừa qua sớm muộn gì trái tim này cũng bị ta đày đọa cho đến chết mà thôi. Tự hứa với bản thân, ta sẽ tốt hơn.

Hãy dành yêu thương cho những người thực sự xứng đáng. Hãy vượt qua tất cả mọi nỗi đau. Vượt qua tất cả mọi cảm xúc ta sẽ là người chiến thắng tất cả. Có câu nói ta đã nghe đâu đó rằng…Cách vượt qua tất cả nỗi sợ hãi và tất cả mọi cảm xúc đó là đối mặt với nó. Và hôm nay đây ta sẽ chọn cách… ĐỐI MẶT…

Sẽ tốt thôi. Hãy trở về, hãy tìm lại ta nhé!

0 nhận xét: