Người gửi: Vũ Mạnh Tuấn - Người nhận: Phan Thị Ngọc Ánh - "3h01. AM........ Ngoài kia màn đêm tĩnh lặng đang bao trùm, đúng là khi về đ...

[LMN] Wait for you - Elliott Yamin




Người gửi: Vũ Mạnh Tuấn -
Người nhận: Phan Thị Ngọc Ánh -

"3h01. AM........

Ngoài kia màn đêm tĩnh lặng đang bao trùm, đúng là khi về đêm khiến con người ta cảm thấy bình yên. Nhất là khi anh đang nghe Apologized, bài hát mà cả anh và em đều thích. Anh không ngủ được, 3 đêm rồi. Anh chết lặng khi thằng bạn học cùng mình hỏi: "Mày vẫn liên lạc với Ánh đấy àh?". Anh chỉ biết cười xòa và xoắn quẩy: "Tao miễn dịch với đàn bà rồi.". Nói ra như vậy anh buồn lắm. Thật đấy. Nhiều khi anh tự hỏi tại sao em lại đi ngang qua cuộc đời anh! Giá như mình không gặp nhau thì tốt biết mấy nhưng có lẽ đó là số phận. Lần đầu tiên ngồi cạnh em anh đã bị đôi mắt ấy cuốn hút nó như ma lực khiến anh không thể ngừng suy nghĩ về em. Thời gian ta ở bên nhau là lúc anh cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, lúc đó cậu con trai mới lớn đã biết thế nào là hạnh phúc, thế nào là tình yêu. Anh đã cùng mơ mộng những giấc mơ thật đẹp

Tình yêu đầu tiên là tình yêu đẹp nhất nhưng cũng dễ tan vỡ nhất, tiếc là chúng ta lại nằm trong trường hợp này. Anh vẫn còn nhớ những ngày ta nói chuyện đến khuya, nhớ nhưng lúc đi học gặp trời mưa, nhớ những lúc anh được bên cạnh em, lúc đó anh cảm thấy như mình đang có trong tay cả thế giới. Với một số người sau khi tình yêu không thể tiến xa hơn thì họ trở thành bạn bè nhưng anh lại không thể, anh thấy mình ích kỉ nhưng lại không thể làm khác được. Đúng là tình yêu mang đến cho ta những quyết định cảm tính và ta phải thừa nhận kết quả mà chưa bao giờ được chứng minh cả.

Anh đã tự hứa với mình là sẽ quên em, xóa tất cả mọi kí ức về em nhưng anh luôn là kẻ thất bại. Như đêm nay lại một lần nữa anh nhớ em, anh không ngờ là mình yêu em nhiều đến vậy. Mỗi lần nhớ về em cảm xúc trong anh lại cháy bỏng, một người chưa bao giờ giỏi về văn lại có thể viết lách như thế này cũng hay đó chứ. Có lẽ đây là lần cuối cùng anh viết gì đó về em, về người con gái đã đem lại cho anh rất nhiều điều đặt biệt, người đã cho anh biết đến hương vị của tình yêu và sưởi ấm trái tim anh... Anh sẽ không bắt mình quên em nữa vì điều đó quá khó với anh, anh sẽ lưu giữ những kỉ niệm đẹp đó vì em là một phần của cuộc đời anh. Học cách chấp nhận như thế là cách tốt nhất anh có thể nghĩ ra và hy vọng sau này sẽ không còn những bài viết như thế này nữa!

Em biết không? Chỉ có một cô bé đã đem lại cho anh cảm giác yêu và được yêu đó là em, chắc phải rất lâu hoặc không bao giờ anh mới có lại cảm giác đó. Tuy chỉ là cảm xúc nhất thời nhưng anh cũng đã hy vọng về một điều gì đó xa xôi.

Đừng bắt anh "Quên em đi" và cũng đừng bắt anh "Đừng yêu em nữa". Ông trời đã mang em đến với anh thì tại sao lại không cho anh được quyền yêu em. Những thứ anh có được ngày hôm nay đều là phấn đấu vì em, những thứ anh có ngày nay đều mong cho em tốt đẹp sau này. Em đến như một con gió làm mát tâm hồn anh rồi em cũng theo đó mà đi mất. Quên được em là cả một vấn đề, nó to lớn hơn tất cả các vấn đề khác. Phải không em? Em trả lời đi chứ? Em càng im lặng anh càng thấy khó chịu, em quay đi anh càng đau khổ? Anh đã nhảy dựng trong đêm khi nhận được tin nhắn của em, tim anh đã lặng đi khi cùng em ngắm pháo hoa 10.10. Tại sao khi tình yêu của anh dành cho em chỉ mới bắt đầu, khi anh muốn dành hết tình cảm và sự quan tâm này cho em thì em lại bắt anh phải rời xa em? Có phải em đang thử thách tình yêu của anh? Nếu như vậy thì có cần phải bắt anh rời xa em không?

Gần sáng rồi ngoài kia cũng đã có tiếng người đi chợ, lúc này chắc em đang có những giấc mơ đẹp. Anh cũng phải ngủ để tìm những giấc mơ của mình. Chỉ trách mình có duyên chưa phận, anh và em đã là hai con tàu khác tuyến nhưng hy vọng rằng chúng ta đều tìm được đích đến cuối cùng của mình. Anh cũng sẽ không chúc em hạnh phúc vì tin rằng sẽ có một ngày em nói: "Anh là hạnh phúc của em!" Lần cuối cùng: Anh yêu em Ngố ạh!... Anh sẽ chờ em! Anh thề.

0 nhận xét: