Người gửi: Nấm bé Người nhận: nguyễn thị thắm Bất chợt trong đời… Muốn sống gắn liền với một ai đó… nhưng rồi lại sợ mình đã đủ chín chắn c...

[LMN] Winter in my heart - Befour





Người gửi: Nấm bé
Người nhận: nguyễn thị thắm



Bất chợt trong đời…
Muốn sống gắn liền với một ai đó… nhưng rồi lại sợ mình đã đủ chín chắn chưa? Có rất nhiều thứ mình vẫn chưa biết. Nhưng thế nào là đủ? Vì không biết nên thôi cứ làm những gì mình thấy cần thiết. Dù có lúc sợ những lúc vấp ngã, tổn thương. Liệu mình có đủ sức đứng lên không? Muốn tự nhủ mình có thể nói: ”Em có đủ mạnh mẽ”. Nhưng trong lòng lại một khoảng không hỗn độn. Đôi khi muốn mình không còn là con bé nhút nhát như trước nữa, vứt bỏ sự tự ti của bản thân đi.
Ngã đau rồi sẽ lớn. Nhưng cưng chiều bản thân quá nên không muốn nó đau, muốn nó sống một cuộc sống vui vẻ, muốn thấy những yêu thương.

Bất chợt trong đời…
Muốn yêu một người thật nhiều… muốn hiểu những gì người ta nghĩ. Nhưng lại sợ người ta liệu có xứng đáng với tình cảm của mình hay không? Liệu người ta có hiểu được và trân trọng những điều mình làm cho người ta không? Bởi sợ lắm cái cảm giác quặn đau, cảm giác nhớ đến dày vò, cô đơn, trống vắng. Có ai thấy cục đá mà không tránh chưa? Hay là phải vấp bao nhiêu lần để không thấy đau nữa?

Nhiều lúc cứ thích dày vò bản thân nỗi đau đó đến cùng cực, để thấy mệt mỏi lắm, khóc đi rồi ngày mai sẽ sáng. Yêu cũng thế. Cứ muốn tin tưởng, muốn yêu hết lòng. Nhưng lại ngăn cho mình không được hi vọng, không được suy nghĩ về tương lai vì sợ cảm giác hụt hẫng, sợ giấc mơ sẽ vỡ tan khi chưa thành hình. Tình yêu cứ như một quả bong bóng nước lơ lửng giữa trời nắng, đẹp, nhiều màu sắc nhưng chạm vào thì quá khó

0 nhận xét: