"Con đường nào em đi Chông chênh kẻ ở người về, Phố xa đời lạ quen Đôi bờ vai lạc giữa thênh thang Tháng năm nào em mang Nghe nụ cười ...

[AN12h] Phố về chông chênh phần 2



"Con đường nào em đi
Chông chênh kẻ ở người về,
Phố xa đời lạ quen
Đôi bờ vai lạc giữa thênh thang
Tháng năm nào em mang
Nghe nụ cười vời vợi
Một nửa nào để hạnh phúc biết tìm nhau?"
Đó là những dòng thơ thật buồn mà Nhím tình cờ đọc được trên mạng. Có lẽ sau khi nghe những lời thơ này, ta chợt nhận ra dường như có một cảm xúc thân quen đâu đó ùa về, khiến những con phố ta qua, những góc quán ta ngồi cũng hoá chông chênh đến lạ.

"Nhật ký. Ngày tháng năm
Ngày đầu tiên chia tay. Em ngủ vào lúc 11h đêm và tỉnh dậy vào lúc 1h sáng. Người em nhớ đến trước khi đi ngủ là anh và người em nhớ tới sau khi thức dậy cũng là anh. 9h giờ sáng, điện thoại không còn những tin nhắn như trước: “vk còn ngủ tới bây giờ cơ à”. Cố gắng xóa tên ai đó trong danh bạ điện thoại nhưng xóa làm sao được cái số điện thoại mà mình nhớ mất rồi.
Thất thần đi trên đường cũ, em cố tình đi ngang qua chỗ anh làm để nếu may mắn em sẽ được nhìn thấy anh dù chỉ từ xa thôi. Nhưng em đã không thấy. Em cố gắng tìm kiếm cái bóng dáng quen thuộc ấy đi cạnh em ngày xưa giữa con phố đông người, để rồi khựng lại mình đang lạc lõng chơi vơi. Đi xe em cố gắng lao thật nhanh để cho cái giá rét của mùa đông xuyên thấu vào tim xoa dịu đi cái nỗi đau ấy nhưng không được bởi cái lạnh chỉ càng làm em cảm thấy nhớ anh hơn. Em nhớ cái người ngược đường ngược gió đi cùng em dù trời có mưa. Nhớ cả lúc anh mắng em khi thấy em mặc phong phanh rồi anh bắt em mặc áo của anh dù cho lúc ấy người anh cũng run lên vì lạnh..."

0 nhận xét: