Người gửi: chino Người nhận: Code Nha Que  Đã từ lâu rồi tôi không còn thích mùa thu nữa đặc biệt là tháng 8, tháng mà người ta bảo là mùa ...

[LMN] Dream on




Người gửi: chino
Người nhận: Code Nha Que 

Đã từ lâu rồi tôi không còn thích mùa thu nữa đặc biệt là tháng 8, tháng mà người ta bảo là mùa yêu, mùa hạnh phúc nhưng với tôi nó cũng là mùa của chia ly nữa. Tại sao ông trời lại cho Ngưu Lang và Trúc nữ gặp nhau, rồi lại bắt họ phải chia ly. Và tháng 8 cũng là tháng có ngày sinh nhật của tôi, cứ đến gần ngày đó là tâm trạng của tôi lại buồn không tả. Tôi luôn muốn trốn tránh ngày đó. Tôi muốn đóng cửa facebook, tắt điện thoại, thay đổi ngày sinh trên skype hoặc là làm một việc giống như bạn đó là đi uống cafe một mình.

Này chàng trai bạn có còn nhớ nổi sinh nhật của tôi là ngày nào không? Tôi cá là bạn không biết và cũng đâu có quan tâm, vì tôi đâu phải là người quan trọng với bạn. Nếu tôi là người quan trọng thì đâu đến mức 30 phút bạn mới reply tin nhắn một lần, mặc dù bạn vẫn nhắn tin cho tôi hàng ngày. Việc đó giống như kiểu, tháng năm một tin tháng, tháng mười một tin ấy. Còn một việc nữa là trong thời gian chúng ta hẹn hò bạn vẫn để avatar của người mà bạn bảo là người yêu bạn. Mặc dù chúng ta sống chỉ cách nhau chừng 1km nhưng bạn chưa từng chủ động đến thăm tôi. Và một điều vô cùng quan trọng là chúng ta chưa từng nắm tay nhau .... Sinh nhật tôi nó sắp đến rồi đấy. Bạn có nhớ sinh nhật năm ngoái của tôi không? Bạn có biết là bạn đã để lỡ điều gì không? Và sau hôm đó tôi cũng làm một việc ngốc nghếch đó là xóa nick Skype của bạn, unfriend bạn trên Facebook, xóa số điện thoại của bạn ra khỏi danh bạ. Bạn có biết không tôi đã làm việc này nhiều lần rồi. Nhưng dù có làm bao lần chăng nữa thì tôi biết mình không thể xóa được hình bóng của bạn trong tâm trí tôi. 

Nhiều lúc tôi cứ tự huyễn hoặc mình, cứ chờ đợi cứ hy vọng rồi lại tuyệt vọng. Tôi không biết là bạn đã đi vào trong tâm trí tôi từ khi nào, có thể là từ lần đầu tiên bạn đến thăm tôi năm thứ 2 đại học. Tôi không biết thế nào là yêu, tôi chỉ biết rằng bạn là người cuối cùng tôi nghĩ về trước khi tôi chìm trong giác ngủ, và lại là bạn, luôn là bạn người đầu tiên tôi nghĩ về mỗi khi tôi thức giấc mỗi buổi sáng. Tôi muốn bạn mỗi khi thấy bạn buồn, tôi suy tư mỗi khi thấy bạn trầm lặng, tôi muốn kéo bạn đi chơi cùng mỗi khi bạn bế tắc và nói muốn "go to the hell". Có lẽ bạn chỉ cần tôi như một người bạn, một người chị đi uống caíe cùng.Có lẽ tôi đã sai khi kéo bạn vào một cuộc phiêu lưu mà bạn chưa sẵn sàng. 

Có lẽ chúng ta đã sai từ cách gọi trở đi, bạn "Núi rừng" nói "Nhà Quê" gọi như thế là tự đào hố chôn mình. Chị gái thì mãi là chị thôi nhỉ? Và thế là tôi đã để bạn ra đi. Đã hơn 1 năm rồi nhỉ? Xa bạn tôi không còn đi phượt nữa. Vì tôi biết cảnh vật có đẹp đến mấy, hùng vĩ đến mấy tôi vẫn luôn cảm thấy trống vắng, nhỏ bé và cô đơn, tôi không còn tìm được cảm giác như đi cùng bạn nữa. Tôi nhớ nơi ấy, nhớ con đường toàn đá hộc chúng ta đã vượt qua mà bạn vừa đi vừa hát "có một còn đường mang tên là tình yêu .." Nhớ những cảnh núi non trùng điệp hùng vĩ cao ngút ngàn, nhớ những con dốc uốn lượn đến thót tim mà tôi phải bám thật chặt vào áo bạn, tôi nhớ những người bạn đi cùng chúng ta, nhớ những người ta đã gặp, nhớ những nơi mà ta đã qua, và tôi nhớ bạn!

0 nhận xét: