Người gửi: Le Loan  Người nhận: красивая река Có một cô bé không ngừng ước mơ và cố gắng. Đó là một cô bé cứ tưởng rằng từ nhỏ đến lớn ngoài...

[LMN] I Have a Dream - Westlife


Người gửi: Le Loan 
Người nhận: красивая река

Có một cô bé không ngừng ước mơ và cố gắng. Đó là một cô bé cứ tưởng rằng từ nhỏ đến lớn ngoài ba mẹ và người thân thì chẳng biết vì ai mà ước mơ nữa. Vậy mà, tại sao số phận lại để cô phải vì một người con trai chỉ xem mình là bạn thân mà chịu bao nỗi đau? Người con trai ấy, giỏi hơn cô nhiều lắm, thông minh hơn cô và cũng có nhiều cô gái khác quan tâm đến mà vẫn tỏ ra lạnh lùng. Và để xứng đáng với cậu ta, cô bé bất chấp mọi khó khăn của cuộc sống để tiếp tục con đường học tập sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng đâu phải khó khăn nào cũng có thể bất chấp được. Đây cũng là lí do vì sao những nỗi đau cứ ập đến với cô bé. 

Sau khi trúng tuyển, biết được học phí quá cao, ngay cả công việc làm thêm cũng không thể đảm bảo cho việc học của cô, và cô cũng không thể tiếp tục để gánh nặng ấy đè lên đôi vai của ba mẹ. Từ bỏ khóa học, cô bé rơi vào tình trạng khủng hoảng với cảm giác mình quá kém cỏi. Tưởng chừng như cả thế giới đang quay lưng lại với mình. Cô bé cắt liên lạc với bạn bè chỉ vì sợ có ai hỏi đến tình hình của mình. Khi đó, chắc chắn cô sẽ nói hết mọi điều. Tất cả chỉ vì cô không muốn ai thấy mình yếu đuối mà thôi! Nên chẳng có một lời động viên nào dành cho cô bé, ngay cả người con trai – người bạn thân ấy cũng không có một lời hỏi thăm và thậm chí còn để những tin nhắn của cô bé ngốc nghếch ấy phải chờ đợi trong vô vọng.

Có một cô bé tưởng như đã đánh mất niềm tin nhưng đã có thể trở lại là chính mình. Nhưng liệu điều đó có thực sự trọn vẹn? Phải khẳng định một điều rằng, nếu như không có người con trai ấy thì niềm vui của cô bé sẽ thực sự trọn vẹn. Bốn tháng từ sau ngày quyết định hủy khóa học, cô bé vùi đầu vào sách vở cho một kì thi Đại học khác. Chẳng nghĩ nhiều đến người con trai kia được nữa, nhưng cô bé đã không ngừng mỉm cười một cách vô thức mỗi khi nghĩ rằng: “Nếu mình thi đỗ, cậu ấy sẽ rất vui!”. Tự học lại những kiến thức sau năm năm cũng đồng nghĩa với những đêm thức trắng mệt mỏi và áp lực tinh thần đè nặng lên tâm hồn quá ư ngây ngô và ngốc nghếch ấy. Và đôi mắt cũng yếu dần đi, không chỉ vì những đêm dài nghiêng đầu bên những trang sách mà còn vì những giọt nước mắt. Cô bé đã khóc rất nhiều vì thương ông, thương ba mẹ và thương người em gái nhỏ. Và em cũng đã khóc cho chính mình. Ngày tham dự kì thi, dưới cái nắng gay gắt của mùa hè ở Hà Nội, có hai chị em gái cùng chở nhau đến trường thi: Những giọt mồ hôi, những vòng xe mệt mỏi. Tất cả đã lùi lại phía sau, để bây giờ trên môi cô bé có thể nở những nụ cười thuộc về em và em xứng đáng được nhận chúng. Đậu vào một trường Báo chí như em mong. Em đã dặn lòng sẽ cố gắng vì ba mẹ. Và cô bé tưởng rằng, người con trai kia sẽ vì thế mà vui và thấy tự hào vì em. Nhưng không phải! Cậu ta chỉ khen em giỏi. Đó là tất cả! Nhưng em đâu cần như thế. “Cô bé ơi! Em có nhận ra rằng, em không quan trọng với người đó. Em thành công hay thất bại với người đó cũng không có ý nghĩa gì. Và người ta không vì sự cố gắng của em mà dành tình cảm cho em đâu. Em hiểu không?” – Một giọng nói vang lên trong tâm trí cô bé.

Và có một cô bé, bất chấp sự lạnh lùng, vẫn trao đi tình cảm chân thật của mình. Sau một kì thi mệt mỏi cùng những đau khổ về tinh thần, em lại trở lại hồn nhiên vốn có của mình. Em lại say xưa với những buổi sáng đi lang thang trên đường quê để chụp những bức ảnh và lưu lại làm kỉ niệm. Ngày sinh nhật của người đó đã qua, nhưng lời hứa tặng quà em vẫn không quên. Người đó về nước đối với em vẫn thực sự là một niềm hạnh phúc vì em có thể được gặp lại cậu ấy. Trong bốn tháng chuẩn bị cho kì thi Đại học, em không có thời gian nói chuyện với người con trai mà trái tim em luôn dành trọn tình yêu thương. Nhưng người đó vẫn thế, vẫn không một lần nhắn tin trước để hỏi thăm em, cũng chẳng cần biết em đang như thế nào. Cũng không thể trách cậu ta được, vì em đâu phải là người quan trọng với cậu và cậu ta cũng đâu biết em quan tâm và thương cậu ta đến mức nào. Mặc cho đôi mắt mệt mỏi, đôi tay rát và khó chịu vì sơ ý để những giọt keo mà người ta dùng để dán nhựa dính vào tay, em vẫn lúi húi chuẩn bị món quà sinh nhật cho người con trai ấy. Vào bất kì ngày đặc biệt nào của cậu ấy, em đều tự tay làm quà tặng. Mỗi món quà dành cho người ấy đều là một mảnh tâm hồn em. Không biết đến khi nào và có khi nào chúng được ghép lại trọn vẹn hay không?

0 nhận xét: