Người gửi: lê phong nhi  Người nhận: em trai   Mùa mưa ở Sài Gòn đẹp và thê lương Mưa Sài Gòn không ào tới ào đi như mưa ở Hà Nội xa kia, m...

[LMN] Khi người lớn cô đơn




Người gửi: lê phong nhi 
Người nhận: em trai 

Mùa mưa ở Sài Gòn đẹp và thê lương
Mưa Sài Gòn không ào tới ào đi như mưa ở Hà Nội xa kia, mưa Sài gòn mang mác sầu lòng người, mưa giăng mắc như tấm voan mỏng rũ buồn lên cảnh vật . Mưa làm ta nhớ người con gái ta thầm yêu thương chưa kịp ngỏ lời đã tan biến theo làn mưa. Mưa Sài Gòn lạnh lùng, buồn chênh vênh! Những kỉ niệm về em cứ như được mưa thổi hồn vào tươi rói hơn cắt vào lòng ta những vết dao sắc lém!

Nhớ em, là nhớ những chiều mưa nhòa nghe nhạc Trịnh vọng về từ một quán bar u uất sầu bên tách cafe ấm nóng. Nhớ em, là nhớ mưa giăng kín lá me vàng quanh con đường mòn hai đưa thường qua bên quận 1, quận 3. Nhớ em là nhớ sáng mưa tinh khôi trong chiều vắng, mắt nâu buồn trông hoài một tiếng chuông nhà thờ vọng xa mãi xa xôi.

Em của tôi thích mưa thích cái bình lặng nơi những căn nhà cũ của một Sài Gòn xưa cũ yêu thương. Em thích uống những cốc sữa nóng trong quán vỉa hè mỗi đợt mưa về, thích nhảy lên những vũng nước khi mưa tan cạnh những con đường lát toàn bằng gạch ngói!

Ta nhớ em! Ta buồn quá! Ta buồn vì mưa! Ta buồn vì em đã xa rời ta mà Sài Gòn vẫn đẹp, vẫn hào hoa tới thế! Em bỏ ta bỏ mưa Sài Gòn đi vào một thế giới khác rất xa nơi ta không thể tới bên em, không thể chạm vào em ...
Mưa! Tạnh rồi! Nhưng trong lòng ta mưa Sài Gòn mãi rơi buồn đau. Một cơn đau âm ỉ hai năm rồi khi em rời xa ta!

0 nhận xét: