[QnS] 1158 Thu Hà Nội P1


Người gửi: Trần Hoàn 
Người nhận: Gửi 1 ai đó


Thu đã về ai cũng nói mùa thu mang bao nỗi buồn và có lẽ thu đến mình cũng buồn. Nhưng do việc học hành bận rộn mà mình đã tạm quên đi nỗi buồn sâu thẳm trong tim. Mình thèm, thèm có 1 ngày yên tĩnh để có thời gian suy nghĩ về tất cả. Nhưng sống trong 1 khu ký túc ồn áo thậm chí tới tận 2h mà vẫn có nhiều tiếng nói, nhiều âm thanh lớn, mình chẳng có ngày nào yên tĩnh để có thể sống thật với con người thật của mình.


Thu đến mình lại thèm được sống ở Hà Nội nơi mà nửa năm trước vẫn 1 mình sống trong căn phòng nhỉ tít tận trên tầng 5 ở ngôi nhà trong con ngõ nhỏ. Dù chỉ sống ở Hà Nội 1 năm nhưng mình đã yêu nơi này mất rồi. Mình muốn sống ở đây lâu hơn nữa, ít nhất muốn sống ở đây trọn vẹn để cảm nhận đầy đủ cảm xúc khi mình trải qua được 4 mùa khi ở nơi này.


Mùa thu cũng là mùa đẹp nhất trong năm, là mùa mà những đôi tình nhân được đi bên nhau trên những con đường đầy hoa sữa. Và cũng thêm 1 mùa nữa mình cô đơn. Mình thèm được cùng ai đó tay trong tay như những cặp tình nhân khác. Nhưng điều đó vẫn chỉ là xa vời. Điều mình muốn nhất bây giờ là người yêu mình đang buồn nữa. Mình cũng từng trải qua cảm giác đó nên mình hiểu người đó đang rất cần 1 người quan tâm chia sẻ, và có thể làm chỗ để dựa vào.

Nhưng ấy ơi tớ biết làm gì đây khi đã 3 năm rồi tớ vẫn chưa quên được ấy, và ấy ơi hãy chỉ để tớ phải quan tâm tới ấy 1 lần này nữa thôi ấy nhé. Ấy đừng làm nỗi đau ấy nhói thêm. Mùa thu rồi đó và những đợt gió mùa đông bắc đầu mùa cũng bắt đầu thổi. 1 mình ở nơi ấy nhớ mặc áo ấm, ấy nhé!