Lạc mất nhau trong chiều ngược gió Phố thay người nên phố mới chông chênh. Gửi: Người ta đó Em không biết gọi anh là gì giữa những bộn bề c...

[AN12h] Phố về chông chênh phần 4



Lạc mất nhau trong chiều ngược gió
Phố thay người nên phố mới chông chênh.

Gửi: Người ta đó
Em không biết gọi anh là gì giữa những bộn bề của cuộc sống. Là bạn? Là Tri Kỷ? hay là người yêu?. Em chỉ biết gọi anh bằng 2 từ: người ta. Người ta ak, trong suốt 1 năm qua em đã cố gắng mạnh mẽ, em khoác cho mình một vỏ bọc kín đáo cố găng lấp đi những khoảng trống và những đau khổ mà người ta đã gây ra cho em. Như đến lúc này khi cảm xúc trong em bị kìm cặp quá lâu, nặng lòng, nặng tâm tư thì tất thảy tận sâu thẳm trong tim chút yếu ớt, mong manh ấy bỗng nhiên bị chút bỏ đơn giản. Chỉ vì một câu nói, một bài hát quen thuộc, chút ít kỷ niệm khó quên hay tí tẹo tổn thương cũng đã đủ trái tim bé nhỏ của em chông chênh đôi chút,

Em luôn cho phép mình cười thỏa sức nguyên ngày một cách vô tư lự, ngay cả khi tâm trạng đang rất chán nản, lòng nặng trĩu những ưu tư. Em rong ruổi cả ngày, đi chơi khắp nơi, kiếm việc để làm, biến chính mình thành một con người bận rộn chỉ để lấp đi những phiền muộn đang lấn áp trong tim. Nhưng người ta ơi, sao em vẫn cảm thấy cô đơn, cô đơn ngay cả khi đã có người thương bên cạnh. Tính cách đôi lúc thất thường nhưng đơn giản cũng chỉ muốn được để tâm, muốn được dựa giẫm vào một ai đó khi bản thân phút chốc yếu mềm, Người ta ạ, em nhận ra người ta vẫn quan tâm em đấy chứ. Từng dòng tin nhắn đều đặn anh đều gửi cho em. Trò chuyện không quá đôi ba câu nhưng làm em không bao giờ quên được người ta.. 

Cứ quên rồi lại nhớ và nhớ lại càng nhớ thêm. Ngày em đi bầu trời quê mình xanh lắm, có gió và nắng nhẹ và cả chút vấn vương luyến tiếc. Ngày em về, quê mình lạnh nhưng cái lạnh bên ngoài không lạnh bằng trái tim em. Người ta còn đó nhưng bây giờ là người xa lạ. Đi qua góc phố quen những kỷ niệm chợt ùa về, và chỉ có mình em là còn hoài niệm với nó. Em chấp nhận mình ngốc, người ta ạ. Ngốc khi biết rằng người ta đâu còn quan tâm em nữa, người ta đã có mái ấm riêng của mình, Nụ cười vẫn ở trên môi em, nhưng nó chỉ là cố gắng giả tạo, Em lại bước đi, hành trình của em vẫn còn đó. Ước mơ và hoài bão của em vẫn còn đó, chỉ có điều em phải tự rìu em đi thôi người ta ạ. Thành phố  này rộng nhưng con đường em đi chật hẹp lắm, ai cũng đua nhau mà đi, còn em phải lặng lẽ phía sau. Giá mà có ai đợi em, người ta nhỉ, Em sẽ không phải gồng mình để chịu đựng thế này. Không phải cô đơn giữa chốn đông người và chông chênh khi nghe câu hát: Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc, là vì tôi cô đơn giữa đời tôi

Ngày mai trời lại sáng, em tin là thế, nhưng em sẽ không quên đi mối tình đầu khi mà ngày đó trái tim em bắt đầu biết rung động

0 nhận xét: